Bần-Đạo chào chư sĩ-tử.
Bần-Đạo tiếp bút giải về “Đào Luyện Tinh Thần”.
Cầm cơ sửa cuộc, cảnh non sông phô điểm, mấy triệu Nguyên-linh đời mạt pháp không rõ phép siêu-hình hầu hòa cùng võ-trụ. Tâm là chủ, đời ôi, phải gom về cho đủ, làm người toan dụ chữ thanh khiết đặng giúp đời. Đã biết rằng: sanh đứng làm người, nhưng cũng có Trời gieo cảm, bố điển quang đặng làm phận sự với xã-hội, cần tiếp tục với nhơn gian. Luật tranh đấu với thế tàn, thân nam-tử tinh-thần rán un-đúc, gái thư-lương hối dục bước kịp tinh-ba. Đào-Nguyên đã sắp bộ Kinh ra, cứu khách chan hòa nơi trần tục. Muốn thoát trần phải làm sao đây?
Phải gìn trọn tấm thân nầy cho đầy đủ, mỗi ngày tới khi đi ngủ, tính lại coi có phạm tội với đời, còn cho rằng thiếu, nếu thiếu mai phải bồi đấp, dầu thất bại hay thành công ngày sẽ tới, lúc Xuân về Đông lại, phải nhọc công mà suy nghiệm với phong vân, là người quân-tử trọng tinh thần. Còn những bậc vĩ-nhân cùng là tay bác-lãm quần thơ thông tri thời cuộc, đó là do nơi tinh-ba un-đúc, tư tưởng thanh cao mới tiếp xúc điển quang với võ-trụ đặng làm việc vĩ-đại với đời.
Tinh thông, người tu cần gom tụ lại mà học cái Đạo cao siêu, còn phải biết giữ tâm linh là món báu, rồi hiệp điển quang của võ-trụ, đoạt khí thanh cao. Vậy Lão khuyên khắp nhơn gian phải nhớ rằng: có võ-trụ, có càn-khôn của Chúa-Cả hoàn cầu, sắp yên mặt luật, mới tạo nên mấy bực vĩ-nhân, không có sao kẻ kiệt hùng phải thất vận nơi chỗ xa bùn.
Nầy sĩ-tử ôi! Đạo là cao siêu, còn tinh thần của xác thịt là cốt trụ, nếu nhà không chủ ai giữ cho, nếu nước không vua ai làm quân-chủ, nếu dân không quan ai lo trật tự, gia đình không sắp đặt phải đến cảnh đìu hiu. Nguơn-thần vong phế phải tiêu hủy linh-căn. Đạo-đức hiền ôi, rán học mà rằng: ta đây cũng là con Trời, có thể tấn lên ngôi Thần, Tiên, Thánh, Phật.
|
| |
No comments:
Post a Comment