Saturday, November 28, 2015

HÃY LÀM SÁNG LẠI TÂM LINH

11.- HÃY LÀM SÁNG LẠI TÂM LINH
Chí Thiện Đàn (Minh Đức Nho Giáo) VĨNH BÌNH, Tuất thời, 26 tháng 8 Nhâm Tý (3-10-1972)
____________
Ngâm:
       HIỆP hòa nhơn loại đông tây,
THIÊN thời địa lợi tam tài cộng thông.
       ĐẠI bi, đại nguyện, đại đồng,
ĐẾ vương chi đạo ân hồng cả chan.
       QUAN san hề bước quan san,
THÁNH nho hiền sĩ mở đường hóa dân.
       ĐẾ cung quản nhứt tâm thân,
QUÂN thần tương đắc, quan dân tương hòa.

      HIỆP-THIÊN ĐẠI-ĐẾ QUAN-THÁNH ĐẾ-QUÂN, Lão đại hỉ chư Thiên-mạng hướng đạo, mừng chư hiền đệ hiền muội đàn trung.
      Thể theo tôn ý của Đức Văn-Tuyên Khổng-Thánh, Lão Đế Quân giáng đàn giờ này trong ngày kỷ niệm một vị Sư-Biểu Thánh Đạo trong hàng Tam Giáo.
      Ban ơn đàn trung an tọa.
      Này chư hiền đệ, hiền muội! Cuộc hội ngộ nơi đây dù chư hiền là người trong các phái Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ, dù là chư hiền trong tôn giáo của các Đấng trọn lành từ xưa tới nay, dù chư hiền là một tổ chức tín ngưỡng có tính cách bảo tồn truyền thống văn hóa đạo đức, hay dù chư hiền là người của một người trong xã hội hiện nay, điều mà Lão muốn trình bày là Minh-Đức trong con người Đại-Đạo.
      Thiết tưởng hầu hết đều cần lãnh hội để sống cho chính mình, cho chính xã hội thế nhân hay tôn giáo mình được tròn đầy ý nghĩa.
Thi:
Đức sáng từ lâu đã nhạt mờ,
Khiến không còn biết thực hay mơ,
Để bao tang tóc gây thương hải,
Mà dốc tâm tư những đợi chờ.
Hựu:
Chờ đợi ngày mai lố ánh hồng,
Con thuyền cứu rỗi vượt dòng sông,
Đem về bỉ ngạn chân thường đó,
Mới toại bình sanh một tấm lòng.

      Hỡi chư hiền đệ hiền muội! Trước khi nhìn rõ hơn về Minh-Đức, cũng nên có một cái nhìn sơ qua về Đại-Đạo, hơn nữa con người Đại-Đạo. Đã biết Đạo là cái gì bất khả ngôn khả thuyết, nhưng nó hiện hữu mọi nơi, mọi thời mà mang cho quần sinh một sức sống miên trường không hư mất từ đời này sang đời nọ, từ nơi này sang nơi khác, để thị hiện cái đức sinh tồn của Tạo-Hóa bằng tình thương Thượng-Đế, bằng sự hỗ tương lẫn nhau trong cơ sinh tồn dưỡng dục và tiến hóa.
      Nói một cách khác, nơi đâu cũng có Đạo. Lớn thì như vũ trụ, nhỏ thì như hạt vi trần nguyên tử, không phân chia, không ngăn cách, không bảo thủ, không cố định đến nỗi cứng ngắt cô đọng một chiều. Như vậy tính chất Đạo ấy được phổ vào con người giác ngộ hay con người đã chịu nhận mình là tín đồ trong cái Đạo lớn ấy, và người tu theo Đại-Đạo không phải chỉ mang mặc một hình thức, một danh từ cao siêu vô hồn ấy thôi. Còn phải nhờ những cố gắng tu tập hành đạo để cái Minh-Đức hay cái đức sáng trong con người được luôn luôn sáng suốt để soi đường dẫn lối cho mình, cho thiên hạ.
      Đó là điều kiện tất yếu phải có của người tự nhận là tín đồ Đại-Đạo.
      Chư hiền đệ hiền muội ôi! Đã hằng bao thế kỷ rồi, hằng bao tiếng gọi của tình thương khắp cả rồi, đều đã chưa đem lại cho dân tộc này, cho nhân loại này một đời sống hoàn toàn hạnh phúc.
      Sự tình ấy không có gì khó hiểu cả. Tất cả do con người chưa làm sáng được cái đức sáng của mình và chưa qui nhứt được tâm linh cân não của mình, để nó mờ mờ mịt mịt, lâu đời hóa ra sa đọa từ ý thức, từ việc làm sai lẽ đạo mà mình lại tưởng là đúng. Thế rồi bởi những cái đúng sai biệt của từng người va chạm nhau thành một cuộc đời hỗn loạn, thành một bản hòa tấu lộn xộn sai cung lỗi nhịp. Cho nên, điều quan trọng của người sứ mạng, của người ý thức được sự mất còn của tinh thần nhân loại là việc làm sáng lại cái tâm linh, cái đức sáng hằng hữu hư linh bất muội nơi mình, ngõ hầu thấy được chân lý đích thực trong lẽ Đạo Trời, không hẹp hòi nê chấp từ hình thức, từ chữ nghĩa, từ danh xưng, để mà hòa vào nhịp điệu hằng sống của người với người, không tự cho mình là phải một cách tuyệt đối để phủ nhận giá trị của người khác. Ngần ấy thái độ cũng đã là một tác động quy nguyên thống nhứt rồi vậy.
      Chư hiền đệ hiền muội! Mỗi khi nghe đến ngôn từ quy nguyên hay thống nhứt, hãy lưu ý cho là không có nghĩa rằng phải gom về độc khối thể tướng danh từ hay việc làm theo đường lối của từng địa phương từng hoàn cảnh, vì đó không phải là nguồn gốc. Hễ không phải là nguồn gốc mà cứ lo nâng niu vun tưới thì không bao giờ tươi tốt được. Vậy căn bản của sự thống nhứt quy nguyên là tự lòng người mà ra.
      Chư hiền hãy nhìn xem! Kìa ánh sáng ngọn đèn được đúng mức giúp soi sáng một miền trọn vẹn vì nó có sự thống nhứt nội tại. Nếu bóng đèn kia không có sự nhứt quán hay thống nhứt thì tia sáng sẽ chi phối thành muôn ngàn mảnh từ dưới lên trên, từ ngang qua dọc.
      Những nhà tu khổ hạnh đạt được thần thông, đi trên cao mà không rớt, nhờ họ có lẽ nhất quán nơi mình. Vì thiếu thống nhứt tư tưởng, con người sẽ bị thiên lệch ngửa nghiêng, đi hay nhìn ra thấy sự mênh mông của bể cả, vì trong lúc ấy mọi ba động đều tập trung dưới lòng đáy không còn tản mác đó đây để làm thu hẹp mặt bể.
      Được vậy là nó nhờ sự thống nhứt, sự quy nguyên theo nẻo qui tâm trong Đạo tuần huờn. Như thế chư hiền đệ hiền muội đã có sứ mạng làm người dẫn đạo tinh thần cho nhơn sanh, hãy thường xuyên thực hành sự thống nhứt tâm linh để rồi cảm hóa trong xã hội nhơn loài.
      Vì rằng bao giờ tự thân mỗi người chưa được qui nhứt thì xã hội nhân loài cũng vẫn rời rạc chia ly trong mọi chiều hướng, mọi hình thể đối kháng va chạm nhau.
Thi:
Thái bình nhờ ở luật qui tâm,
Đức sáng tung ra khắp cõi trần,
Dinh dưỡng muôn loài cùng vạn vật,
Nhờ ân không biết đó là ân.

      Lão Đế-Quân dạy bao nhiêu lời tất yếu trong đàn nay với tinh thần qui nguyên Đại-Đạo và hơn nữa quy nguyên từ cá nhân tới gia đình ra xã hội. Cuối cùng phổ cập đến nhơn loại bằng cái nhìn bao dung từ ái của Đức Chí-Tôn quảng đại vô biên…

BA ĐÀO SÓNG NỔI

BA ĐÀO SÓNG NỔI
(Thanh Long Cung, 24-3 năm Đại Đạo 32 Đinh Dậu, 23-4-1957)
Thi bài:
       Thái Bình Dương ba đào sóng nổi,
       Bầy cá kình, đua lội ra tài;
              Long ngư xuất hiện ra tay.
Ầm ỳ tiếng sóng đêm ngày không ngưng.
       Kìa bầu trời, tưng bừng chim biển,
       Đại bàng kia, bay luyện trên không;
              Sớt đâm bầy cá hóa long,
Rõ ràng ngư điểu xung phong trận tiền.
       Lão đã thấy, cơ thiên như thế,
       Lời sám truyền, há dễ nói chơi;
              Tiên tri bày tỏ cạn lời,
Ai người tâm đạo mới thời vững tin,
       Lão thấy rõ, nhơn sinh đồ thán
       Đây sẵn thuyền, tai nạn bất ngờ:
              Biết tu, hiểu rõ thiên cơ,
Thì mau chơn bước, kịp giờ Long Hoa.
QUAN THÁNH ĐẾ QUÂN

ĐÀO LUYỆN TINH THẦN


ĐÀO LUYỆN TINH THẦN
Thi:
Hớn trào QUAN cảnh sắp chia ba,
Thọ khổn THÁNH tâm thủ Chúa mà,
Đình hội ĐẾ căn chờ Thánh Hội,
Hầu theo QUÂN lịnh độ nhơn hòa.
      Bần-Đạo chào chư sĩ-tử.
Thi:
ĐÀO non lấp núi có ai qua,
LUYỆN kỹ tâm linh rõ chánh tà,
TINH hiệp tinh-thần hòa võ-trụ,
THẦN gom tựu khiếu chỉnh san-hà.

      Bần-Đạo tiếp bút giải về “Đào Luyện Tinh Thần”.
      Cầm cơ sửa cuộc, cảnh non sông phô điểm, mấy triệu Nguyên-linh đời mạt pháp không rõ phép siêu-hình hầu hòa cùng võ-trụ. Tâm là chủ, đời ôi, phải gom về cho đủ, làm người toan dụ chữ thanh khiết đặng giúp đời. Đã biết rằng: sanh đứng làm người, nhưng cũng có Trời gieo cảm, bố điển quang đặng làm phận sự với xã-hội, cần tiếp tục với nhơn gian. Luật tranh đấu với thế tàn, thân nam-tử tinh-thần rán un-đúc, gái thư-lương hối dục bước kịp tinh-ba. Đào-Nguyên đã sắp bộ Kinh ra, cứu khách chan hòa nơi trần tục. Muốn thoát trần phải làm sao đây?
      Phải gìn trọn tấm thân nầy cho đầy đủ, mỗi ngày tới khi đi ngủ, tính lại coi có phạm tội với đời, còn cho rằng thiếu, nếu thiếu mai phải bồi đấp, dầu thất bại hay thành công ngày sẽ tới, lúc Xuân về Đông lại, phải nhọc công mà suy nghiệm với phong vân, là người quân-tử trọng tinh thần. Còn những bậc vĩ-nhân cùng là tay bác-lãm quần thơ thông tri thời cuộc, đó là do nơi tinh-ba un-đúc, tư tưởng thanh cao mới tiếp xúc điển quang với võ-trụ đặng làm việc vĩ-đại với đời.
      Tinh thông, người tu cần gom tụ lại mà học cái Đạo cao siêu, còn phải biết giữ tâm linh là món báu, rồi hiệp điển quang của võ-trụ, đoạt khí thanh cao. Vậy Lão khuyên khắp nhơn gian phải nhớ rằng: có võ-trụ, có càn-khôn của Chúa-Cả hoàn cầu, sắp yên mặt luật, mới tạo nên mấy bực vĩ-nhân, không có sao kẻ kiệt hùng phải thất vận nơi chỗ xa bùn.
      Nầy sĩ-tử ôi! Đạo là cao siêu, còn tinh thần của xác thịt là cốt trụ, nếu nhà không chủ ai giữ cho, nếu nước không vua ai làm quân-chủ, nếu dân không quan ai lo trật tự, gia đình không sắp đặt phải đến cảnh đìu hiu. Nguơn-thần vong phế phải tiêu hủy linh-căn. Đạo-đức hiền ôi, rán học mà rằng: ta đây cũng là con Trời, có thể tấn lên ngôi Thần, Tiên, Thánh, Phật.
Thi:
Phật Thánh truyền cơ lý diệu thâm,
Tài ba có giỏi thoát luân trầm,
Mạnh đau đâu biết phong sương tuyết,
ốm bịnh nằm rên với khổ thân.
Hựu:
Nguơn-Thần đào luyện hiệp vô-vi,
Tranh lấn mà chi với nhục bì,
Đạo ấy là phương châm thoát tục,
Đời coi lâm lụy lắm tu-mi.
Ngửa nghiêng trụy lạc người quân-tử,
Xáo động sĩ-hiền khó tấn phi,
Linh dược Thánh-Kinh đem bổ cứu,
Con đường thoát tục lựa mà đi.
Hựu:
Mà đi đến lý triệt tinh mầu,
Đạo vốn hóa hoằng khắp Ngũ-Châu,
Từ buổi sơ khai đời vô thỉ,
Đến nay lần lượt khắp hoàn-cầu.
Á Âu luận thử ai là chủ,
Chủ Đạo tam mầu Đức tạo thâu,
Hóa chúng về nguyên liên giống một,
Nguyên-nhân suy nghiệm mấy lời châu...
(Cười)
 

XẢ THÂN CỨU THẾ

XẢ THÂN CỨU THẾ
Thi:
Pho vàng QUAN sát ở đời sau,
Báu trọng THÁNH Kinh triết luận màu,
Bá Đạo ĐẾ minh hòa võ-trụ,
Vạn bang QUÂN-tử thức công hầu.
      Lão chào chư sĩ-tử, nghe dạy:
Thi:
XẢ bỏ dục tình học Đạo Cao,
THÂN nầy bỏ lại có đời đâu,
CỨU nhân phận sự người tâm thiện,
THẾ biết cùng chăng rán một màu.
      Vậy chư sĩ-tử nghe Lão dạy về thuyết “Xả Thân Cứu Thế”.
      Đường đời thảm liệt, tấm thân phàm nhiệt huyết với khí tiết vận hành. Cõi phồn hoa, người đang mơ mộng rấp ranh. Đường Đại-Đạo ít kẻ lo tu tâm làm phận sự. Thân nam-tử biếng lười dụ dự. Nữ quần-thoa, lấy chữ giải phóng với đời kìa. Xác thân rồi cũng rụi mấy thước đất bỏ lìa, nào có vẹn ngàn mây nơi cõi tạm. Thánh-Đức báu Kinh vàng, Lão nương cơ khuyên dặn, nầy chí-sĩ lẳng lặng nghe lời Thánh-Đế Quan-Công. Làm người ở giữa cuộc mạnh đặng, yếu phải sa vòng, còn thảm trạng mới biết rằng quân-tử sách trung-dung. Đời ôi, xem thử câu luận-ngữ thiệt hành, dầu giúp đời gặp cảnh ngộ tử sanh, cũng quyết đem gan tấc mà hy sanh với nghĩa vụ. Thắng hay thối mặc luật đối với mình làm chủ con người, đừng tà vạy, nên lấy chữ Đại-Đồng cứu người kia dầu thế lộ ngơ ngáo đang trông, vớt kẻ bị đuối dưới sông la kêu ráo cổ. Từ-thoàn kỳ ba để đầy sông Đông-Độ. Tam Trấn Phật-Tổ Huệ-Ngạn giúp cho hiền-sĩ cứ làm đi. Nên biết mà điều độ con thuyền, lo giúp chúng ngửa nghiêng cùng nghiệp chướng.
      Nhịn nhục, nhẫn kiên, trò lo chơn-lý, gìn nghĩa đào-viên như ta hội lập Hán-Thất, kết chặt Bá-Đào, mới là thật giúp đời, mai hậu như Triệu thất cuộc binh thơ, đời ôi đời phải luân chuyển theo cuộc cờ.
      Thế hỡi thế, đừng mộng mơ cảnh tang điền thương hải, cứ nhiệt liệt đi, tâm làm phải thì có mấy vị tinh-tú giúp mình. Một mai kia cướp đặng cơ Tạo-Hóa, học phép huyền-linh, đã biết hết cuộc thế tình, dầu chi cũng là đời người tấn bộ, mạnh như ai mà cũng có tên ghi sổ, trí tín như người mà cũng để đến đời nay. Khách nam-nhi ôi, là hiền-sĩ Đạo Tam-Kỳ, tu hành phải biết chơn-lý là của Đấng Từ-Bi, gìn cho đúng mới là bổn phận cứu đời giúp Đạo. Đúng là tâm huấn tạo lòng bác-ái với công-bình, đúng lo phổ-độ chúng sanh, đúng là biết câu Kinh, nguồn triết-học, đúng là người tầm học mấy trăm bài, đúng là người đã có lăn lộn với khách trần ai, đúng là tay quân-tử trên võ-đài. Nhưng chưa đúng, đúng như kim cổ mấy tay trọng dụng, đúng như bậc vĩ-nhân người ca tụng, mới đúng cho đời xem lịch-sử, dầu có đúng ta phải vạch xem, để so sánh với bạn sách đèn, với thời cuộc tương lai, đặng đem thật hành mới là đúng. Đúng là tâm oanh liệt trung thần chí dũng, đúng là người hướng Đạo một bụng dầu thác không màng, đúng là người triếu mến nhân gian, đúng đó là Đấng NGỌC-HOÀNG đem truyền gieo nền Chánh-Đạo, đó là thuyết Xả Thân Cứu Đời.

        Thôi Lão chào các trò rán lo phận sự nghe...

QUAN-THÁNH ÐẾ-QUÂN tái giáng Ðàn,

quan-thánh đẾ-quân
Thiên-Lý Bửu-Tòa, Ðàn chấp bút ngày 25-7-1977
Thi rằng:
QUAN-THÁNH ÐẾ-QUÂN tái giáng Ðàn,
Phân bày lý Ðạo cõi nhân gian,
Thượng lưu quân-tử noi bước Thánh,
Giảng giải thông từ chí bực quan.

Thi bài:
       Ðàn tái giáng giãi bày khuyến thiện,
       Người hãy tua liệu biện sửa lòng,
              Dắt dìu gạn đục lóng trong,
Ðời ghi chạm dạ tấc lòng đừng phai.
       Chớ hững hờ những lời kim thạch,
       Sáng soi lòng thanh bạch chí cao,
              Tước quan dầu cấp bực nào,
Gìn câu liêm chánh mà âu công bình.
       Ðừng vì lợi bất minh xét xử,
       Ðừng vị thân ép kẻ cô đơn,
              Ðừng vì lấn tước cao quờn,
Hiếp hà kẻ dưới bất nhân vô nghì.
       Quan thượng cấp trị vì kẻ dưới,
       Quan là đường pháp lý chăn dân,
              Quan thanh dân chúng gội nhuần,
Quan còn vụ lợi thần dân khốn nàn.
       Quan công đàng thanh liêm đức chánh,
       Quan xin đừng ô lại tham quan,
              Quan là bộ máy hành tàng,
Quan là guồng máy trị an nước nhà.
       Quan bất chánh, dân đà thống khổ,
       Quan tham ô sụp đổ sơn hà,
              Quan là quan trọng nước nhà,
Quan là đầu máy sơn hà nước non.
       Quan trung tín lo tròn nhiệm vụ,
       Quan hy sinh dầu tử hay sanh,
              Quan là một bực hùng anh,
Quan là quân-tử lưu danh thế thời.
       Quan cư xử vẹn mười nghiêm trị,
       Quan phải tròn bác-ái, vị-tha,
              Quan gìn nhân đức mới là,
Quan đừng nhiễm tánh rượu trà buông lung.
       Quan đừng lụy tứ tường bốn vách,
       Quan xin đừng kiêu hách hung hăng,
              Quan đừng buôn bán lợi quyền,
Quan mà hờ hững chinh nghiêng nước nhà.
       Nước lâm biến quan đà gánh chịu,
       Quan xin đừng tiêu biểu lợi riêng,
              Quan lo trị quốc mối giềng,
Quan đồng trọng trách trị yên dân Trời.
       Quan công bằng thì đời thạnh trị,
       Quan hy sinh thuần túy mới quan,
              Quan dầu sanh tử chi màng,
Khí hùng bất diệt mới gan anh hùng.
       Quan anh hùng muôn trùng sách sử,
       Dầu muôn năm bóng khuất xương tan,
              Quật cường chí cả còn vang,
Cũng là một kiếp muôn ngàn tiếng thơm.
       Quân cũng là chung đồng phận lính,
       Quân cũng là máy chính nước non,
              Quân toan phận lính làm tròn,
Quân đừng liên lụy vào phường say sưa.
       Quân xin chớ lẳng lơ hút sách,
       Quân đừng vào đổ bát lụy thân,
              Quân lo giữ vẹn mười phần,
Nhà yên nước trị thì quân an nhàn.
       Quốc biến loạn thì quân đổ máu,
       Hỡi quân ơi! Quân hiểu quân lo,
              Quân là guồng máy quốc gia,
Quân là bổn phận sơn hà chí trai.
       Quân biết tu quân thời nhàn hạ,
       Quốc thái bình quân đã thảnh thơi,
              Quân lành lương thiện sống đời,
Quân tu tâm tánh gặp thời bình an.
       Quan cùng quân chớ hờn lẽ huấn,
       Ngọc còn trau ngọc mới hữu dùng,
              Vàng còn vào lửa nấu nung,
Mới thành bảo vật hữu dùng tư trang.
       Trang quân tử thuận đàng giáo lý,
       Bực trí tài nghiêm kỹ lời chơn,
              Thánh hiền còn phải trau thân,
Huống chi kẻ thế mười phần còn sai.
       Phần thượng bực là ngôi Chúa-Tể,
       Lão xin nhường ÐỨC CHÚA nhủ khuyên,
              Ðàn nay giáo huấn đặng tuyền,
Lão hồi về cửa Nam-Thiên kịp giờ.
Thăng. 
Thiên-Lý Bửu-Tòa, 12695 Sycamore Ave, San Martin, CA 95046 - USA.

quan-thánh đẾ-quân

quan-thánh đẾ-quân
Thiên-Lý Bửu-Tòa, Ðàn chấp bút ngày 23-7-1977
Thi:
QUAN thấp quan cao mấy bực đời,
THÁNH Tiên đồng hiệp mới an nơi,
ÐẾ lập đời cùng nên Thánh-Ðức,
QUÂN dân lạc hưởng thọ ơn Trời.
THI BÀI:
       Bài Kinh tỏa phun châu nhả ngọc,
       ÐẠI-GIÁC hồn người đọc tỉnh mê,
              Giác cho trí huệ thuận bề,
Giác cho người thiện dựa kề Thánh ngôi.
       Giác cho đời phục hồi Thượng-Cổ,
       Giác cho người biết chỗ nhàn yên,
              Giác người tạo Phật, tác Tiên,
Giác cho kẻ dữ hóa hiền thuần phong.
       Giác cho đẹp tất lòng nhân chủng,
       Giác cho đời áp dụng đại đồng,
              Giác cho mỹ tục thuần phong,
Giác cho đời khỏi trong vòng tối tăm.
       Quan-Vân-Trường hãy tầm gương mẫu,
       Phò Hớn triều nhị tẩu nhà Lưu,
              Ðệ huynh kết nghĩa viên đào,
Một niềm son sắt anh hào vang danh.
       Ải Hạ-Bì hùng anh thất vận,
       Nương dựa Tào, lòng chẳng qui Tào,
              Ðường đường một đấng anh hào,
Khuôn phò nhị tẩu một màu sắt son.
       Lòng chánh trực liêm cung ngay thẳng,
       Tào phải khiêm lẳng lặng kỉnh tôn,
              Trung cang nghĩa khí vẹn đường,
Công bình liêm chánh nêu gương thế hùng.
       Ngày tạ thế khí hùng bất tử,
       Thượng-Ðế phong Thánh vị chưởng quyền,
              Cửa Trời một cõi Nam-Thiên,
Quyền hành thưởng phạt thế gian dữ lành.
       ...

       ...
              Chấp chưởng nhiệm quyền Tam Thanh,
Trừ tà khử mị giúp lành cứu nguy.
       Giục Xích-Thố Ðông Tây trừng phạt,
       Thanh-Long đao chinh phục quỷ tà,
              Diệt trừ quỷ quái tinh ma,
Diệt trừ hết bọn gian tà loạn dân.
       Diệt tà quỷ dương trần hết loạn,
       Dạy cho người bước thẳng đàng ngay,
              Công-bình, Bác-ái, Từ-bi,
Thi cho vượt mức mới thì hùng anh.
       Lập đại chí công minh đức chánh,
       Dầu cho thân tan nát chi sờn,
              Nhớ câu sách Thánh dạy rằng:
Khí hùng bất diệt dường trăng đêm Rằm.
       Biết tôn trọng nghĩa nhân mới đáng,
       Chí quật cường trảm tướng quá quan,
              Ðời xưa mấy mặt kiêu hùng?
Ðời nay mấy kẻ hiếu trung trong trần?
       Chí quân-tử oai thần rỡ rỡ,
       Tiếng nhục nhơ muôn thuở đời khinh,
              Danh hiền ghi tạc sử xanh,
Trăm năm tiếng xấu ô danh ngàn đời.
       Thân cát bụi dứt hơi nhắm mắt,
       Phủi sạch rồi một kiếp hèn sang,
              Dầu cho đấng bậc quân-vương,
Cũng thân xương thịt, cũng đường tử sanh.
       Thuở nhắm mắt như cành khô rủ,
       Dầu muôn xe tiền của chẳng còn,
              Sao bằng nấu thuốc luyện đơn,
Linh hồn trường cửu mới hơn bực giàu.
       Sống vẹn nghĩa giồi trau đạo-đức,
       Mối luân thường là bước tu thân,
              Làm người giữ trọn năm hằng,
Trung cang nghĩa khí công bằng chánh chơn.
       Gái tiết hạnh chi sờn gan tấc,
       Dầu ngàn năm bóng khuất xương tan,
              Tiếng thơm chuốt ngọc trau vàng,
Ðừng lưu tiếng xấu muôn ngàn đời khinh.
       Sống cõi tạm lo gìn danh nghĩa,
       Ðừng tham sang phụ khó vong tình,
              Kim bằng dầu nghĩa đệ huynh,
Ðừng vì danh vọng lợi quyền phụ vong.
       Ðạo luân-thường xét lòng cư xử,
       Thói loạn dâm không giữ luân-thường,
              Tồi phong bại tục vi nhân,
So loài dã thú lương tâm khá chừa.
       Biết lầm lỡ thì tua cải hối,
       Mới phải là quân-tử hùng anh,
              Thánh xưa nghe lỗi thì mừng,
Nghe lời khen tặng rưng rưng đôi mày.
       Gương nhà Thuấn tỏ bày lưu sử,
       Xử hiếu thân dầu tử hay sanh,
              Ấy là một đấng trọn lành,
Làm vua minh đức thần dân an hòa.
       Vua minh quân nước nhà hoan lạc,
       Dân suy đồi thì quốc lâm nguy,
              Dân là thành lũy biên thùy,
Thành nghiêng nước đổ dân thì diệt vong.
       Dân với quốc như chồng với vợ,
       Nên cột rường nội trợ dầy công,
              Chung tay công vợ của chồng,
Dân bình nước trị chung đồng hưởng an.
       Lấy ví dụ hãn tàng dân rõ,
       Ðừng lẳng lơ phế bỏ điều lành,
              Dân là Vạn-Lý Trường-Thành,
Dân nghe dân biểu cho rành phận dân.
       Nước lâm biến thần dân thọ khổ,
       Quốc trị an bảo hộ dân an,
              Dân nên tác hiệp chung đàng,
Ðại-đồng nhứt dạ dậm ngàn vững yên.
       Ðời thái bình nhờ tình liên kết,
       Nhờ đường tu được hết chung đồng,
              Tham-thiền huệ đắc chơn thông,
Tu cho thần khí giao thông cõi Trời.
       Mỗi người thế đồng thời trau sửa,
       Ít hoặc nhiều cũng thửa tốt xinh,
              Tu lo đoàn kết nhiệt tình,
Cùng chung hướng nguyện cội lành chở che.
       Ðạo từ xưa nhiều phe nhiều phái,
       Cũng là do Thiên-ý dựng thành,
              Ngày nay sắc lịnh qui nguyên,
Vạn thù qui nhứt bổn nguyên ý Trời.
       Ðời Thượng-Cổ thảnh thơi an trị,
       Buổi mạt đời khổ lụy cận kề,
              Khuyên đời chợt tỉnh giấc huê,
Sớm lo chung hiệp kết dây Ðạo mầu.
       Giờ nghiêm huấn dưới bầu vũ-trụ,
       Chúc xin người lắng nhủ một hai,
              Trọn tin là hạng đức tài,
Lời châu, tiếng ngọc xưa nay mấy kỳ.
       Ðời mạt hậu trường thi đạo-đức,
       Ðạo khai là đời thức tỉnh tâm,
              Ðạo ra đời khổ khôn lầm,
Thời kỳ Ðại-Xá lo tầm vị ngôi.
       Giờ nay mãn mấy lời khuyên nhủ,
       Mãn điển đồng khán thủ đời suy,
              Giã đàn giục gió hồi qui,
Nam-Thiên quay gót kịp thì phong vân.
Thăng.